Nhạc sĩ LỮ LIÊN

Nhạc sĩ LỮ LIÊN & ban AVT






Không cần phải giới thiệu dài dòng, chắc chắn mọi người đều biết AVT là tên của một ban tam ca trào phúng đã đi vào lịch sử âm nhạc Việt Nam với tính chất châm biếm và hài hước, nhiều khi xen lẫn với một sự mỉa mai của nó.
AVT đã trở thành một tên tuổi thật gần gũi với mọi người bằng những nhạc phẩm lột tả được hết mọi khía cạnh của cuộc sống hằng ngàytrong nhiều hoàn cảnh khác biệt của xã hội. Những lời ca dí dỏm trong những nhạc phẩm do AVT trình bầy đã mang lại niềm vui cho mọi người từ suốt gần 50 năm qua đã đóng góp khá nhiều vào kho tàng văn hóa dân gian cũng như đã trở thành một lọai văn chương truyền khẩu rất phổ thông.
Nhắc đến AVT, chắc chắn phải nhắc đến người được coi là linh hồn của ban tam ca này là nhạc sĩ lão thành Lữ Liên...
[...]
Năm 1958, trong danh sách công tác của Tiểu Đoàn 1 Chiến Tranh Chính Trị có một ban tam ca do 3 anh tân binh mới nhập ngũ tên Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng chuyên trình bầy những bản nhạc vui nhộn. Họ lấy 3 chữ đầu của tên mình để ghép lại thành AVT để đặt tên ban. Người đứng ra thành lập ban AVT chính là nhạc sĩ Anh Linh mà không phải là nhạc sĩ Lữ Liên như không ít người lầm tưởng.
Anh Linh là một người có căn bản nhạc lý vững vàng .. Ông đã sáng tác được khoảng 20 bài, trong đó có một số bài phổ ttừ thơ của thi sĩ Hà Thượng Nhân và Nhất Tuấn (tác giả thi tập nổi tiếng trong thập niên 60 “Chuyện Chúng Minh”).
Một trong những ca khúc đắc ý nhất của ông là “Niềm Tin”, thường được nhiều ca sĩ trình bầy trong dịp Giáng Sinh. Ca khúc đầu tay của Anh Linh là bài “Sao Em Không Đi”, viết trước khi nhạc sĩ Anh Bằng tung ra nhạc phẩm “Nếu Vắng Anh”. Nhưng vì nhạc của Anh Linh có phần ủy mị nên không được bộ thông tin chấp thuận ngay.
Trái lại, “Nếu Vắng Anh” thì trót lọt kiểm duyệt vì lời ca, điệu nhạc rất tình cảm nhưng không mềm yếu. Nhạc phẩm này đã trở thành Top Hit sau đó. Bù lại, Anh Linh được an ủi là có một số bài như Chiến Thắng Rừng Sát, Thiên Thần Mũ Đỏ, Chiến Thắng Kon Tum đã được rất nhiều anh em binh sĩ tán thưởng.
[...]
 Việc hình thành tên ban tam ca AVT đã được nhạc sĩ Anh Linh kể lại với những chi tiết lý thú đến từ một sự tình cờ. Khởi thủy, ban tam ca sau này được gọi là AVT gồm có 3 người là Anh Linh, Tuấn Đăng và Vân Sơn thường được giới thiệu mỗi khi xuất hiện trên sân khấu là Tam Ca Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng. 3 người đều hát thường trực ở phòng trà Anh Vũ với những tiết mục vui nhộn của họ.
Một hôm, ban giám đốc thuê người kẻ một tấm biểu ngữ rất lớn để giăng ngang đường Trần Hưng Đạo, gần phòng trà Anh Vũ trên đường Bùi Viện nhằm giới thiệu bộ 3 này mà họ muốn gọi là ban Kích Động Nhạc Anh Vũ. Đúng vào lúc những người kẻ chữ vừa viết xong hai chữ A và V mầu đỏ và chữ NH mầu xanh thì Anh Linh tình cờ đi tới.
Anh hỏi thì được biết họ viết chữ ANH VŨ. Anh Linh nói ngay là ban tam ca của anh không phải tên là Anh Vũ như ban giám đốc đã thuê họ viết. Nhưng thấy mấy người thợ đã lỡ viết như vậy nên chợt nhớ ra ban kích động nhạc của mình đã có sẵn tên Anh Linh, Vân Sơn nên bảo viết thêm chữ T ( chữ đầu của tên Tuấn Đăng ) và bỏ 2 chữ NH kia đi. Vì thế nên có tên AVT.
Trong thời gian AVT hát nhạc ngọai quốc ở phòng trà Anh Vũ, họ luôn được khán giả yêu cầu hát nhiều lần nên chủ phòng trà thêm cho AVT một danh hiệu nữa là ban AVT Đăng-Linh-Sơn khi được giới thiệu. Nhưng MC lại cố ý đọc là “AVT Darlingson” cho khán giả ngọai quốc dễ hiểu!
Tiền thù lao cho AVT sau đó đã phá kỷ lục khi họ được trả đến 1000 đồng một người, trong khi “cát sê” trả cho quái kiệt Trần Văn Trạch chỉ có 700! Vì AVT có lần được khán giả yêu cầu “bis” đến 7 lần. Ba người vừa vào hậu trường thay áo đi về thì lại phải mặc vào để ra trình diễn thêm trong khi khán giả giả tiếp tục hò hét vang rền! Đó thật là một kỷ niệm nhớ đời cho Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng.
Giọng ca của 3 thành viên AVT này rất đều. Họ có thể lên cao tới “nốt” Sol cao và xuống đến Sol thấp. Theo nhận xét của nhạc sĩ Lữ Liên thì giọng của Vân Sơn trội hơn cả so với 2 người khác trong ban. Hình ảnh đặc biệt của AVT là lúc trình diễn họ đều mặc quốc phục với khăn đóng, áo dài và tự đàn lấy để hát.
Trước khi chuyển qua sử dụng những nhạc khí dân tộc thì Anh Linh chơi guitar, Vân Sơn chơi trống và Tuấn Đăng sử dụng contre-bass. Những tiết mục linh động và tươi vui của AVT thật sự đã mang lại cho sinh hoạt phòng trà thời đó thêm rất nhiều sống động.
Qua đầu thập niên 60, vào lúc AVT cần những sáng tác mới để trình bầy, nhạc sĩ Lữ Liên có ý định thử nghiệm khi muốn hướng phần trình diễn của AVT về một thể loại mới lạ. Ông đã trích một đọan trong bản Thất Nghiệp Ca của ông (sáng tác cho Đòan Văn Nghệ Vịet Nam) đặt tên là Tam Nghiệp, mô tả 3 chàng Thợ Nhuộm, Thợ Sửa Khóa và Thầy Bói để AVT thực nghiệm vào dịp Tất Niên trong một chương trình văn nghệ do quân đội tổ chức tại rạp Thống Nhất. Chương trình này có mục đích ủy lạo các chiến sĩ xuất sắc khắp 4 vùng chiến thuật trở về tham dự, dưới sự chủ tọa của tổng thống Ngô Đình Diệm cùng nhiều tướng lãnh cao cấp khác.
Nhưng sắp đến ngày ra mắt thì thình lình có giấy gọi Anh Linh theo học khóa sĩ quan vào năm 1962. Lập tức Hoàng Hải được đưa vào tập dượt để thay thế. Sau này khi Lữ Liên gia nhập AVT, nhạc phẩm Tam Nghiệp có được sửa đổi đôi chút với những nghề Thợ Sửa Xe Máy (do Lữ Liên diễn tả), nghề Tẩm Quất với Vân Sơn và Tuấn Đăng với nghề thợ mộc.
Với bài Tam Nghiệp gốc, một sáng tác của Lữ Liên, trích từ tác phẩm Thất Nghiệp Ca của ông, lần đầu tiên khán giả được thưởng thức một nhạc phẩm trào phúng với những âm điệu cổ truyền cùng những lời ca dí dỏm và nghệ thuật trình diễn sống động. Tất cả những khán giả hôm đó, phần lớn là anh em binh sĩ, được dịp cười hả hê. Nhất là lúc Vân Sơn hứng lên múa trống, tung dùi và Tuấn Đăng nhảy lên cây “Contre-basse” để solo theo nhịp kích động khiến khán giả cổ võ muốn sập rạp.
Và kể từ đó AVT bắt đầu bước vào một khúc quanh quan trọng với phần trình bầy những nhạc phẩm trào phúng, sát với đời sống thường ngày trong xã hội. Với sự tán thưởng nồng nhiệt của khán giả. Sau thời gian này, Lữ Liên lại đặt cho AVT một số bài mới như Ông Nội Trợ, Trắng Đen, Dậy Thì, vv... Tất cả những nhạc phẩm này đã khiến tên tuổi AVT càng này càng lên cao
Ngoài những sáng tác của nhạc sĩ Lữ Liên, nhạc sĩ Anh Bằng cũng sáng tác cho ban tam ca này một nhạc phẩm nổi tiếng khác có tựa đề là Huynh Đệ Chi Binh, thêm vào đó là một sáng tác của Duy Nhượng là bài Ai Lên Xe Bus...
Từ đó, ban AVT đã trở thành một tam ca nhạc đắt giá tại các phòng trà ca nhạc và vũ trường cũng như các Đại Nhạc Hôi cùng các đài Phát thanh và Truyền Hình. Nói cho đúng, AVT đã trở thành một hiện tượng trong sinh họat ca nhạc tại Việt Nam với một khuynh hướng thể hiện chưa từng có trước đó. Như vậy có thể khẳng định là AVT đã giữ vai trò độc tôn bằng hình thức tam ca trào phúng. Một thời gian sau, một vài kết hợp dưới hình thức tương tự cũng được ra đời, nhưng không có khả năng thu hút người nghe như AVT, nên đã không tồn tại được bao lâu.
Sau những bài hát trào phúng được nhắc tới ở trên là đến một lọat những bài khác được nhạc sĩ Lữ Liên sáng tác cho ban AVT trình bầy như Ba Bà Mẹ Chồng, Cờ Người, Em Tập Vespa, vv... Đó là những nhạc phẩm đã lót đường cho ban AVT thăng tiến rất nhanh. Ngoài những lời lẽ châm biếm trong những bài hát trước đó, người nghe còn cảm thấy rất thích tú với những bài hát được Lữ Liên sáng tác với hình thức lời thanh mà ý tục, tương tự những thi phẩm nữ sĩ Hồ Xuân Hương, trong đó có tác phẩm Cờ Người đã được phổ nhạc hoàn toàn mang chất AVT độc đáo...
Trong khoảng thời gian từ 60 đến 64, AVT đã được 2 hãng đĩa Sóng Nhạc và Việt Nam mời thu đến 20 đĩa nhạc và băng nhạc. Và AVT còn nhận lời trình diễn cho các phòng trà ca nhạc và vũ trường lớn ở Sài Gòn như Queen Bee, Quốc Tế, Bồng Lai, vv...




Vào năm 1965, nhạc sĩ Hoàng Hải được lệnh giải ngũ. Hoàng Hải với tên thật là Lưu Duyên, là anh của cố chuẩn tướng Lưu Kim Cương, sau đó sang làm cho đài VOF tức Tiếng Nói tự Do.
Nhạc sĩ Lữ Liên được mời vào thay thế và trở thành trưởng ban AVT từ đó.
Cùng một lúc ông còn là trưởng ban kịch của Biệt Đòan Văn Nghệ Trung Ương. Với các nghệ sĩ : Hoàng Năm, Đỗ Lệnh Trường, Xuân Phúc, Bích Huyền, Cẩm Thúy, Thúy Liệu, Lệ Sửu, v.v...
Sau khi nhận lời trở thành một thành viên của AVT, lúc đó măc dù trong ban không còn ai mang tên có chữ có A ở đầu, nhưng Lữ Liên vẫn giữ nguyên cái tên AVT.
Vì ông cho rằng tên đó đã đi sâu vào tâm hồn quần chúng. Nhưng ông đã đưa ra một vài đề nghị với một số thay đổi. Thứ nhất, với vai trò trưởng ban ông đổi danh xưng chính thức cho AVT là “Ban Tam Ca Trào Phúng AVT”, thay vì Ban Kích Động Nhạc AVT.
Ngoài ra, còn có thêm một sự thay đổi quan trọng khác là loại bỏ 3 nhạc khí Tây Phương để chỉ sử dụng những nhạc khí cổ truyền Việt Nam. Từ đó Vân Sơn chơi Tỳ Bà, Tuấn Đăng chơi đàn đoản và Lữ Liên sử dụng đàn nhị tức đàn cò.
Tới khoảng thời gian 1966-67, chính phủ Việt Nam theo đuổi chương trình trao đổi văn hóa với các nước Á Châu, AVT với thành phần trên đã theo Đoàn Văn Nghệ Việt Nam của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ di trình diễn tại rất nhiều quốc gia như Lào, Cao Miên, Phi Luật Tân, Thái Lan, Tân Gia Ba, Mã Lai, Nhật Bản, vv...
Sang đến năm 1968 thì “Ban Tam Ca Trào Phúng AVT” đi vào một thời kỳ có thể gọi là cực thịnh với những chuyến lưu diễn tại rất nhiều quốc gia Âu Châu.
Theo lời yêu cầu của các đồng bào Việt Nam tại Pháp, chính phủ Việt Nam đã gửi một phái đoàn văn nghệ hùng hậu gồm đầy đủ các bộ môn thi, ca, vũ, nhạc, kịch, vv... dưới sự dìu dắt của nhạc sĩ Hoàng thi Thơ cùng các vũ sư Lưu Hồng và Trịnh Toàn sang Âu Châu trình diễn lần thứ nhất.
Lần ra mắt ở rạp Maubert Mutualité Paris, Lữ Liên đã sáng tác một số bài dành riêng cho AVT như Chúc Xuân, Vòng Quanh Chợ Tết, Tiên Sài Gòn, Gái Trai Thời Đại, Lịch Sử Mái Tóc Huyền, Mảnh Bằng, 3 Ông Bố Vợ, vv... để trình diễn trước một số khán giả kỷ lục. Còn một số đông khán giả phải đứng ở ngoài vì hết chỗ.
Trong lần ra mắt đáng ghi nhớ đó, AVT mặc sức vẫy vùng. Mỗi câu hát là một chuỗi cười và tiếng vỗ tay vang dội. Giữa mỗi bài hát đều có phần solo nhạc. Tiếng nhạc khí Việt Nam thánh thót, véo von như chim hót khiến khán giả im lặng cơ hồ như nín thở để thưởng thức. Đến phần kết thúc mỗi bài hát thì tiếng vỗ tay vang lên như sấm động. Nhất là trong tiết mục AVT trình tấu cũng bằng Tỳ Bà, Nhị Huyền và Đàn Đỏan hai nhạc khúc bất tử của Johan Strauss là Le Beau Danube Bleu và Les Flots Du Danube. Khán gỉa đã vỗ tay không ngừng khi chấm dứt. AVT phải dắt tay nhau ra cám ơn khán giả 3 lần! Vãn hát, khán giả đã tràn lên sân khấu vây quanh các nhạc sĩ để khen ngợi. Nhất là các khán giả người địa phương muốn xem tận mắt từng cây đàn của AVT đã sử dụng.
Lần trình diễn đó của AVT đã gây chấn động cả Paris. Đi đến đâu người ta cũng nhắc tới AVT. Đó có thể coi như thời kỳ huy hoàng nhất của ban ta ca trào phúng này. Sau đêm trình diễn ở rạp Maubert và sau khi nghỉ một ngày, bộ ba Lữ Liên, Vân Sơn và Tuấn Đăng sang diễn một xuất ở Thụy Sĩ và một xuất ở Luân Đôn. Sau đó họ lại về Pháp để trình diễn một xuất ở dưới miền nam.
Rồi sau đó, phái đoàn lại tiếp tục đi trình diễn tại Maroc, Algérie, Tunisie, vv... Nơi nào họ cũng gặt hái được những thành công rực rỡ trước khi trở về Việt Nam. Đó là chưa kể AVT còn có dịp sang trình diễn tận nước Cộng Hòa Trung Phi trong thời kỳ lãnh đạo của tổng thống Bokassa.

[..]


Qua năm 1969, lại một lần nữa thể theo lời mời của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Pháp, chính phủ Việt Nam lại cử một đoàn văn nghệ gồm AVT với Lữ Liên, Vân Sơn, Tuấn Đăng cùng 2 nữ ca sĩ Hoàng Oanh và Hà Thanh, vợ chồng nhạc sĩ cổ nhạc Vĩnh Phan, nhạc sĩ Huỳnh Anh và cây sáo Nguyễn Đình Nghĩa sang quốc gia này. Một chương trình dài 2 tiếng gồm đủ mọi tiết mục được dàn dựng để trình diễn ở tất cả những địa điểm mà anh chị em sinh viên ở Parius tổ chức trong những ngày cuối năm. Chuyến lưu diễn này kéo dài 1 tháng với một thành công rực rỡ.
[...]
Ngoài những lần trình diễn chung với 2 nhạc sĩ khác trong AVT, hình ảnh nhạc sĩ Lữ Liên còn ghi đậm nét trong trí nhớ mọi người khi ông cùng nhạc sĩ Hoàng Thi Thao đồng diễn tiết mục “Cò Tây-Cò Ta”, được coi là một tiết mục rất ăn khách vào thời đó, cũng như sau này tại hải ngọai. “Cò Tây-Cò Ta” cũng đã được thu hình trong một chương trình Paris By Night cách đây vài năm, gây được nbhiều thích thú cho khán thính giả.
[...]
Một thời gian ngắn sau khi sang đến Mỹ, ban Tam Ca Trào Phúng AVT Hải Ngọai đã được thành lập do ý kiến của nhạc sĩ Lữ Liên.
Và sau một thời gian tập luyện một ban văn nghệ hùng hậu đã được thành lập để cùng kéo nhau sang Paris trình diễn, trong số dĩ nhiên không thể nào thiếu AVT Hải Ngoại với Ngọc Bích, Vũ Huyến và Lữ Liên.
[...]
sau đó, với thời gian, thành phần AVT Hải Ngọai có một vài thay đổi và một số hoạt động cũng như một số sáng tác mới được ghi nhận như sau:
14.2.77: Một lần nữa AVT có sự thay đổi trong thành phần khi Trường Duy vào thay thế cho Ngọc Bích.
Năm 1987: Nhạc sĩ Anh Bằng đã thực hiện 1 cuốn băng AVT Hải Ngoại đầu tiên do trung tâm Asia phát hành. Trong băng này có một nhạc phẩm mới mang tựa đề “Gốc Mít” do Lữ Liên và Anh Bằng sáng tác, nói về cuộc đời của những người dân Việt tỵ nạn, lang thang trên khắp thế giới để tìm miếng cơm manh áo. Gặp nhau cũng không biết là người đồng hương,với những cảnh ngộ trớ trêu, cười ra nước mắt.
AVT với tiếng hát Lữ Liên, Vũ Huyến và Trường Duy và bài mới thứ 2 của nhạc sĩ Anh Bằng mang tựa đề “Canh Cua Rốc”, mô tả những chàng tai tỵ nạn xa quê hương thèm món canh cua từng đêm như thèm khát những vóc dáng xinh xinh.
Năm 1988: thành phần AVT được tăng cường thêm nữ nghệ sĩ Thúy Liệu đã sang Úc trình diễn tại Sydney trong một chương trình kịch vui kéo dài trong 10 ngày.
Năm 1992: AVT có một sự thay đổi với Hoàng Long vào thay thế cho nhạc sĩ Vũ huyến, đã cùng nhau thực hiện một băng cassette, thu thanh tại phòng thu Tùng Giang và do trung tâm Khánh Hà phát hành.
Trong băng này có một sáng tác mới của Lữ Liên là Trận Cầu Quốc Tế, mô tả cuộc trực tiếp truyền thanh của AVT trong 1 trận cầu giao hữu nhưng không kém phần quyết liệt của 2 đội banh, một nam, một nữ từ Âu Mỹ đến Việt Nam. Khán giả Sài Gòn được xem nhiều pha gay cấn đầy nghệ thuật tân kỳ. Tuy chỉ là giả tưởng, nhưng với những “sound effects”, người nghe có cảm tưởng như đang tham dự một trận cầu thật.
Năm 1994, vào dịp Xuân Giáp Tuất trung tâm Giáng Ngọc tung ra cuốn video đầu tiên của AVT tại hải ngọai. Dựa theo một áng thơ tuyệt tác của nữ sĩ Hồ Xuân hương, nhạc sĩ Lữ Liên lần đầu tiên trình diễn chung với 2 nữ nghệ sĩ Thúy Lan và Thúy Hương để trình bầy nhạc phẩm Đánh Đu, với phần nhạc do Lữ Liên tự đảm trách, nhạc sĩ Ngọc Bích hòa âm và sử dụng Keyboard.
Ở trên là những chi tiết người viết thu thập được phần lớn từ người được coi như linh hồn của ban Tam Ca Trào Phúng AVT là
Lữ Liên trong thời kỳ ông còn minh mẫn. Trong lần đến thăm ông gần đây, sức khỏe của ông có phần sa sút hơn xưa. Nhất là sau khi bị té nặng vào năm ngoái, 2007.
Sau lần đó, trí nhớ của nhạc sĩ Lữ Liên tỏ ra kém hẳn trước với một giọng nói không còn được linh họat, nếu không muốn nói là thiếu sự liên tục. Thật ra tình trạng này đối với số tuổi 91 của ông cũng là bình thường.
Mặc dù vậy, nhạc sĩ Lữ Liên vẫn còn cung cấp được cho tôi một số chi tiết liên quan đến tiểu sử của ông…
Ông mang họ Lã, sinh trưởng ở Hải Phòng trong một gia đình mà thân phụ ông cũng là một nghệ sĩ, ngoài việc làm chính ở sở Bưu Điện.
Khi Lữ Liên còn nhỏ, thân phụ ông đã đứng ra lập một gánh hát cổ nên ông đã có dịp gần gũi với những âm thanh nhạc cổ truyền. Ông trưởng thành trong khung cảnh văn nghệ đó nên đã chịu nhiều ảnh hưởng để sau đó trở thành một nghệ sĩ tài ba mà sự đóng góp của ông được coi như rất lớn lao cho nền âm nhạc Việt Nam




......

“cải cách hay là chết”




 “cải cách hay là chết”


Tác giả: Carl Thayer
Người dịch: Dương Lệ Chi
05-07-2012
Câu hỏi: Tại đại hội đảng gần đây, các đảng viên đã loan báo rằng Đảng Cộng sản Việt Nam nên “cải cách hay là chết”, Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm gì để cố gắng thực hiện khẩu hiệu mới này, họ đã làm được nhiều điều cho tự do hay dân chủ hóa hay chưa?
Đáp: “Cải cách hay là chết” là một khẩu hiệu lần đầu tiên được nghe trong thập niên 1970 khi hệ thống nhà nước theo kiểu Liên Xô của Việt Nam lên kế hoạch phân phối hàng hóa và dịch vụ cho những người nông dân và công nhân thành thị, nhưng đã bị thất bại nặng nề. “Cải cách” ở Việt Nam hiện có nghĩa là dân chủ tự do hoặc thậm chí có những bước thăm dò theo hướng dân chủ hóa. Có nghĩa là điều chỉnh theo hướng kinh tế XHCN và hệ thống chính trị một đảng để giữ chế độ hiện hành nắm quyền. Các đại biểu Đảng chủ yếu tập trung vào việc làm thế nào chấm dứt nạn tham nhũng tràn lan hiện đang phổ biến rộng rãi, đã được xác định như là mối đe dọa chính đến tính hợp pháp về chính trị của đảng. Và họ cũng tập trung vào khu vực nhà nước, khu vực có được đặc quyền nhờ vay những món nợ ưu đãi và giá đất tăng cao. Cải cách doanh nghiệp nhà nước bị đình trệ, và các tập đoàn lớn thuộc sở hữu nhà nước, chẳng hạn như Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Quốc gia, Vinashin, Tổng Công ty Hàng hải Quốc gia, Vinalines, đang trong cảnh nợ nần tồi tệ qua việc đa dạng các hoạt động, và đầy dẫy tham nhũng. “Cải cách hay là chết” trong bối cảnh hiện nay có nghĩa là, đưa chuyện nội bộ của Việt Nam vào trật tự, đặc biệt là nền kinh tế, để Việt Nam có thể cạnh tranh sinh lợi trên thị trường toàn cầu.
Câu hỏi: Trung tâm quyền lực chính ở Việt Nam là gì? Các đảng viên cấp tỉnh, quân đội hay chính phủ nắm giữ? Quyền lực ở đất nước này được phân bổ như thế nào? Nó ảnh hưởng đến chính trường như thế nào?
Đáp: Trung tâm quyền lực của Việt Nam được trao cho khối đại diện Trung ương Đảng và các thành phần này (tôi đặt tên cho họ) đã được thống nhất đại diện từ năm 1982. Có 4 trung tâm quyền lực: bộ máy đảng gồm Ban Bí thư và các ủy viên Trung ương Đảng; bộ máy chính phủ được chia giữa Chính phủ (Nội các) và Quốc hội, các lực lượng vũ trang và chính quyền tỉnh. Có sự căng thẳng giữa việc sử dụng quyền lực cấp trung ương (cấp quốc gia – Hà Nội) và cấp địa phương (năm thành phố độc lập và các tỉnh). Các lãnh đạo Đảng và Nhà nước ở trung ương phải đối phó với “các vương quốc độc lập” ở cấp địa phương. Điều này có nghĩa là việc áp dụng luật quốc gia đôi khi bị tránh né.
Một trong những ví dụ rõ nhất về căng thẳng sôi sục liên quan đến cam kết của lãnh đạo chính phủ Việt Nam với Hoa Kỳ là tôn trọng tự do tôn giáo, gồm cả việc ngưng bắt buộc từ bỏ tôn giáo. Bất chấp luật pháp quốc gia và các nghị định, các quan chức địa phương vẫn có thể tìm cớ để đàn áp các phong trào tôn giáo độc lập, như phong trào Tin lành ở Tây Nguyên và phong trào Thiên Chúa giáo của dân tộc thiểu số Hmong ở các tỉnh Tây Bắc.
Câu hỏi: Chủ tịch nước và Thủ tướng, ai là người cải cách nhiều hơn? Và điều này ảnh hưởng đến đất nước như thế nào?
Đáp: Cả chủ tịch nước và Thủ tướng là lãnh đạo đảng ở miền nam và đặc biệt ở Thành phố Hồ Chí Minh. Họ thúc đẩy cải cách kinh tế, cho phép doanh nghiệp tư nhân phát triển và thu hút đầu tư nước ngoài. Sự khác biệt giữa họ là những cuộc xung đột cá nhân. Ông Nguyễn Tấn Dũng đã phá vỡ khuôn mẫu của sự lãnh đạo tập thể và nổi lên gần như là một nhà lãnh đạo nổi tiếng. Ông ấy nổi tiếng trên các phương tiện truyền thông cả trong và ngoài nước. Ông Dũng đang trong nhiệm kỳ thứ hai trên cương vị thủ tướng. Ông Trương Tấn Sang tương đối mới với chức chủ tịch nước, mới được bổ nhiệm hồi năm 2011. Trước đó, ông là người đứng đầu Ban Bí thư Đảng. Ông Sang và một số đồng minh của ông đã dẫn đầu chống lại Thủ tướng Chính phủ trong nhiệm kỳ đầu [ông Dũng làm thủ tướng], khi chính sách kinh tế của ông ấy dẫn tới lạm phát rất cao. Triển vọng tăng trưởng của Việt Nam tiếp tục bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 1997-1998. Tôi không chắc chắn “cải cách” hoàn toàn nắm bắt các động lực chính trị hiện tại. Ông Sang và nhóm người của ông quan ngại rằng, nếu các chính sách kinh tế không thay đổi, sẽ có bất ổn xã hội. Nên Thủ tướng Chính phủ bị Bộ Chính trị kiềm chế. Việt Nam đã thông qua một gói kích thích kinh tế chính thức và vượt qua cuộc khủng hoảng toàn cầu.
Động lực chính trị quan trọng là chủ tịch nước muốn có nhiều quyền hành hơn và được tham gia vào một số vấn đề lớn hơn. Ông ấy và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cùng chia sẻ mối quan tâm về việc “kiểm tra và cân bằng” thủ tướng.
Câu hỏi: Tôi đọc tin, biết rằng ban [chỉ đạo phòng chống] tham nhũng hiện do đảng lãnh đạo? Đây không phải là một dấu hiệu xấu?
Đáp: Lần đầu tiên khi Nguyễn Tấn Dũng được bầu làm thủ tướng, ông ấy thành lập Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng với chính ông ấy là người đứng đầu. Ông ấy đã nhấn tất cả các nút để tăng tốc độ điều tra của cảnh sát và các thủ tục tố tụng tư pháp chống lại những vụ bị cáo buộc tham nhũng lớn. Thời gian trôi qua, cao su chạm với mặt đường nên sinh ra ma sát, và động lực chống tham nhũng chậm lại, Thủ tướng phải chịu trách nhiệm về các vụ bê bối tham nhũng khổng lồ trong 2 tập đoàn lớn của chính phủ mà ông ấy kiểm soát trực tiếp. Cuối năm ngoái, ông ấy bị buộc ra trước Quốc hội và nhận trách nhiệm về chuyện Vinashin không trả nợ đúng hạn các khoản vay nước ngoài. Năm nay, ông ấy bị áp lực phải nhận trách nhiệm về việc bổ nhiệm một quan chức đứng đầu Vinalines, đã bị bãi nhiệm trước đó.
Thủ tướng không có khả năng kiểm soát tham nhũng, dẫn đến kết quả là đảng đã loại bỏ ông ấy ra khỏi Ban Chỉ đạo [phòng chống tham nhũng] và để những người do đảng chỉ định kiểm soát. Một vấn đề trong việc trừng trị các vụ tham nhũng lớn là, nó liên quan đến các đồng minh chính trị của các nhà lãnh đạo hàng đầu.
Câu hỏi: Kể từ năm 2011, có một cuộc đàn áp những người sử dụng internet và các nhà hoạt động, chính phủ đang có kế hoạch đưa các luật mới để hạn chế việc sử dụng internet. Vấn đề này ở Việt Nam nghiêm trọng như thế nào?
Đáp: Từ quan điểm của các cơ quan an ninh và các nhà bảo thủ trong đảng, việc sử dụng Internet của các blogger và các mạng xã hội để nêu các vấn đề chính trị và chỉ trích chính phủ, là mối đe dọa lớn đối với khả năng kiểm soát thông tin và sự phổ biến thông tin. Internet cho phép sự xuất hiện mạng lưới liên minh ủng hộ dân chủ của đất nước, được biết đến như khối 8406, lấy tên từ ngày thành lập khối này là ngày 8 tháng 4 năm 2006. Các nhà hoạt động chính [của khối 8406] đã bị bắt và bị cầm tù. Các blogger đã trở nên tích cực trong một phong trào xã hội lớn, phản đối khai thác boxit ở Tây Nguyên, một dự án được sự quan tâm nhất của thủ tướng, liên quan đến đầu tư từ Trung Quốc. Gần đây, các blogger và các nhà hoạt động xã hội đã bắt đầu thúc giục chống Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông. Điều này khơi dậy chủ nghĩa dân tộc chống Trung Quốc. Chính phủ của đảng cảm thấy bị đe dọa vì điều này sẽ làm suy yếu chủ nghĩa dân tộc [mà đảng đã gầy dựng] như điều căn bản về tính hợp pháp cho sự cầm quyền độc đảng.
Mặc dù thực tế là Hoa Kỳ đã nhiều lần cảnh báo Việt Nam rằng, mối quan hệ song phương của họ không thể nâng lên cấp độ cao hơn trừ khi vấn đề nhân quyền được giải quyết, nhưng Việt Nam vẫn tiếp tục đàn áp các blogger. Nói cách khác, các vấn đề được một số người bảo thủ trong đảng xem là quá nghiêm trọng để họ sẵn sàng hủy bỏ các mối quan hệ với Hoa Kỳ (và vì thế đối trọng với Trung Quốc) để đáp ứng các mối đe dọa nội bộ. Sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu năm 1989 và sự tan rã của Liên Xô hai năm sau đó vẫn là bài học sâu sắc mà chủ nghĩa xã hội độc đảng cảm thấy không an toàn để thay đổi.
Câu hỏi: Việt Nam đương đầu với sự suy giảm kinh tế và lạm phát tăng cao như thế nào? Ông có nghĩ rằng áp lực kinh tế có thể đẩy mọi người xuống đường tương tự như những gì thế giới Ả Rập đã chứng kiến?
Đáp: Việt Nam có các kết quả hỗn hợp. Việt Nam có tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, hợp lý, chỉ dưới 6%, và lạm phát đã giảm xuống từ tỉ lệ lạm phát cao là 23% trong năm 2008. Xuất khẩu Việt Nam sang thị trường châu Âu và Bắc Mỹ không còn phát triển ở tốc độ như trước đây. Lạm phát chủ yếu ảnh hưởng đến các khu vực thành thị và những người mới phất trong đảng cũng như các cán bộ nhà nước. Những lời than phiền gia tăng về ùn tắc giao thông liên tục, ô nhiễm, cúp điện và chi phí sinh hoạt. Nhưng không có bằng chứng thật sự nào cho thấy, những người này phụ thuộc vào chế độ sẽ xuống đường. Họ đã được hưởng lợi từ hệ thống. Theo quan điểm của họ, hệ thống này không là gì cả trừ chuyện áp bức. Hệ thống chính trị Việt Nam tạo ra quá trình chuyển đổi thế hệ có trật tự. Lãnh đạo Đảng và Nhà nước phải nghỉ hưu ở tuổi 65 và chỉ có thể lãnh đạo nhiều nhất là hai nhiệm kỳ. Những người tuyên truyền cho chế độ ở Việt Nam bám vào tình trạng bất ổn ở nước ngoài như là một bài học cụ thể để cảnh báo công dân của họ – thay đổi quá nhiều sẽ dẫn đến hỗn loạn và bất ổn, và hủy hoại những điều kiện sống mà khó khăn lắm họ mới có được.
Câu hỏi: Chính sách đối ngoại của Việt Nam trong những năm gần đây và đặc biệt đối với Mỹ, đã thay đổi nhiều như thế nào?
Đáp: Đứng trên quan điểm rộng lớn thì chính sách đối ngoại của Việt Nam đã thay đổi hoàn toàn. Việt Nam đã từng có quan điểm nhị phân về thế giới: chủ nghĩa xã hội so với chủ nghĩa đế quốc. Đó là một cuộc đấu tranh sống còn, theo khẩu hiệu “Ai sẽ chiến thắng”. Sau sự sụp đổ của Liên Xô, Việt Nam thông qua chính sách đa dạng hóa, đa phương chính sách đối ngoại của mình để trở thành một đối tác đáng tin cậy cho tất cả các nước. Nếu câu này nghe có vẻ nhàm chán, nhìn vào kết quả: năm 1991 Trung Quốc và Việt Nam bình thường hóa quan hệ sau một thập kỷ đối đầu trong cuộc chiến ở Cambodia; Nhật Bản khôi phục hỗ trợ phát triển nước ngoài [cho Việt Nam], và năm 1995, Việt Nam và Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ và Việt Nam gia nhập ASEAN.
Việt Nam là nước ở châu Á đã được chọn làm ứng viên vào chức ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc và được Đại Hội đồng LHQ bầu với số phiếu áp đảo.
Về quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ: kể từ khi bình thường hóa quan hệ, hai nước đã ký Hiệp định Thương mại Song phương và hiện đang đàm phán để làm thành viên Hiệp ước Đối tác xuyên Thái Bình Dương. Hoa Kỳ là thị trường lớn nhất của Việt Nam. Báo cáo Quốc phòng bốn năm một lần của Mỹ gần đây nhất đã xác định Việt Nam là một đối tác chiến lược tiềm năng. Năm 2010, khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đến thăm Hà Nội, bà đã kêu gọi nâng mối quan hệ song phương lên cấp độ mới và đề nghị mối quan hệ đối tác chiến lược. Các cuộc đàm phán hiện đang bị sa lầy vì các vấn đề nhân quyền.
Quan hệ quốc phòng Mỹ-Việt đã phát triển chậm từ năm 2003 khi [hai bên] đồng ý trao đổi các cuộc thăm viếng qua lại giữa Bộ trưởng Quốc phòng [hai nước] ba năm một lần. Bộ trưởng Panetta vừa đến thăm Việt Nam. Từ năm 2003, Hải quân Mỹ được phép cập cảng Việt Nam một lần trong năm. Năm 2010, Mỹ – Việt đã tiến hành các hoạt động hải quân hàng năm đầu tiên (không phải các cuộc tập trận liên quan đến kỹ năng chiến đấu). Năm ngoái, Việt Nam và Hoa Kỳ đã nâng cấp đối thoại chiến lược giữa Bộ Quốc phòng hai nước lên cấp thứ trưởng và đồng ý ký một Bản Ghi nhớ về hợp tác quốc phòng.
Trong chuyến thăm của Bộ trưởng [Quốc phòng Mỹ] Panetta, ông ấy đã được phép đến thăm Vịnh Cam Ranh, căn cứ của Mỹ trước đây. Nhiều năm qua, Việt Nam đã lặng lẽ tiến hành sửa chữa 5 tàu thuộc Bộ Tư lệnh Hải vận Hoa Kỳ (US MSC). Những con tàu này không phải tàu chiến, mà là tàu hậu cần với thủy thủ đoàn là thành phần dân sự. Ba lần sửa chữa gần đây nhất đã được thực hiện ở Vịnh Cam Ranh. Khi ông Panetta gặp người đồng nhiệm phía Việt Nam ở Hà Nội, Việt Nam thông báo rằng họ mở cửa ba khu vực để phục hồi việc tìm kiếm người Mỹ mất tích khi làm nhiệm vụ (MIA), đã bị hạn chế trước đây.
Một trong những điểm trở ngại trong hợp tác quốc phòng là luật pháp Hoa Kỳ ngăn cấm việc bán thiết bị quân sự và vũ khí sát thương cho Việt Nam và cũng hạn chế các quy định liên quan đến nhiều dịch vụ quân sự với Việt Nam. Việt Nam có thể mua một số thiết bị quân sự không sát thương và dịch vụ quân sự trong từng trường hợp cụ thể.

Đề nghị trích dẫn: Carlyle A. Thayer, “Việt Nam: ‘Cải cách hay là chết’“, Thayer Consultancy, ngày 5-7-2012.

Nguồn: Thayer Consultancy
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

đi chợ nổi




 Về Tây Đô đi chợ nổi... thiệt



MINH CÚC


saukohaichin

SGTT.VN - Nếu đã lội bộ đến căng cơ trong các vườn cây trĩu quả ở miền Tây mùa này, bạn có thể tiếp tục ngồi ghe đi chợ nổi Cái Răng, xem đời sống thương hồ bềnh bồng và ngắm ghe xuồng đầy ắp hàng hoá, cây trái...

Ghe bún riêu tấp nập khách ăn trên chợ nổi – một dạng dịch vụ trên vùng sông nước. Ảnh: Minh Cúc


Đi chợ nổi nhớ… Sài Gòn
5 giờ sáng, bình minh đang lên trên bến Ninh Kiều. Ngoài cái không khí thoáng đãng, bến Ninh Kiều không có vẻ gì hữu tình, lãng mạn như trong thơ ca. Nhà cửa san sát, hầu như ở mỗi ngôi nhà giáp mé sông đều có cây cầu nhỏ để ghe xuồng cập bến. Có vườn xoài mà trái oằn hẳn ra ngoài hàng rào, khi ghe chạy ngang nếu nhanh tay có thể với tay hái được. Ngồi trên ghe máy ngắm cảnh sông nước đôi bờ khi nắng lên cùng gió sông lồng lộng của buổi sớm mai, lúc này cảm xúc của du khách mới phơi phới.
Gần đến chợ nổi, khách được nhắc nhở không để tay ra ngoài cửa sổ. Thỉnh thoảng chiếc ghe máy tròng trành vì bị chiếc ghe khác áp sát. Có người thốt lên: “Giống y chang giao thông ở Sài Gòn”.
Chợ nổi Cái Răng đầy ắp nông sản. Nào là thơm, dưa hấu, xoài, bưởi, củ sắn, củ hành… Còn có ghe bán tạp hoá, cắt tóc, bún riêu, hủ tíu, nước giải khát… Anh Nguyễn Tấn Công, hướng dẫn viên, nói: “Ở đây người ta chạy ghe máy như trên Sài Gòn chạy xe gắn máy. Chạy ghe đưa con đi học, ghé mua ly càphê, rồi tấp ghe vào tiệm cắt tóc… đậm nét sinh hoạt vùng sông nước”.
Chợ nổi Cái Răng là chợ đầu mối nên khách phương xa luôn có cảm giác háo hức được mua trái cây vừa rẻ vừa tươi. Một ghe xoài cát Hoà Lộc tấp vô mời chào: “40.000 đồng/ký”. Vài chị khách mỗi người mua một, hai ký nhưng không quên so sánh: “Giá cũng bằng ở Sài Gòn nhưng được cái tươi”.
Ghe khách cập mạn ghe bún riêu của bà Năm, đang luôn tay múc bún. Tô bún riêu bằng sành, nước lèo đỏ au, có miếng riêu cua, vài miếng thịt, chả lụa, giá 20.000 đồng/tô. Có người thắc mắc tô bún riêu giá như ở Sài Gòn, rồi nhận câu trả lời mà ai cũng biết: “Bán cho du khách mà!” Hương thơm hấp dẫn toả ra từ nồi bún riêu khiến nhiều người cầm lòng không đậu. Nhưng, tay chưa kịp cầm tô bún bà Năm đưa thì ghe thình lình nổ máy chạy. Bà Năm khoát tay phóng khoáng, rồi đưa ngay tô bún cho cánh tay khác ở ghe kế bên vẫy chờ. Một du khách nữ miệt ngoài đi cùng đoàn khen: “Người miền Tây dễ chịu thật. Gọi mà bỏ đi như vầy ở ngoài Bắc là bị mắng te tua”.
Chợ nổi Cái Răng ghe xuồng tấp nập, buôn bán sôi động không khác gì cái chợ trên bờ. Thỉnh thoảng cũng có vài ghe máy chở đoàn khách Tây, giơ máy ảnh chụp lia lịa. Tiếc là họ đến hơi trễ, không mục kích được cảnh nhộn nhịp nhất của chợ trên sông. Một người chung đoàn tiếc: “Chợ nổi Cái Răng của mình là chợ thiệt, hấp dẫn hơn chợ nổi “giả” ở Thái Lan nhiều. Vậy mà du lịch xứ mình chưa khai thác hết”. Chợ xứ người chỉ nằm gọn trên cái hồ nước, chợ của ta nhóm trên cả mặt sông rộng lớn...
Chuyện của vùng sông nước
Chợ nổi Cái Răng họp từ tờ mờ cho đến khoảng 7 – 8 giờ sáng thì vãn. Đi chợ nổi vào khoảng 5 giờ sáng là thời điểm đẹp để tham quan. Từ bến Ninh Kiều ngồi ghe đến chợ nổi mất khoảng 30 phút.
Nói về tên Cái Răng, có nhiều cách giải thích khác nhau. Có giai thoại cho rằng ngày xưa vùng này có con cá sấu lớn, răng của nó cắm vào mỏm sông nên gọi là Cái Răng. Theo cụ Vương Hồng Sển thì tên Cái Răng có nguồn gốc từ chữ “cà ràng” đọc trại mà ra. Hướng dẫn viên thì kể, ngày xưa trên dòng sông này có đôi tình nhân yêu nhau tha thiết. Một hôm, cô gái bị một con cá sấu lớn ăn thịt. Chàng trai bèn giết chết cá sấu trả thù cho người yêu. Chàng lột da, chặt con sấu ra nhiều mảnh. Cái răng của con cá sấu nằm ở khúc sông này, còn da và đầu sấu nằm ở khúc sông phía trên nên có cây cầu tên Cái Da và Đầu Sấu. Giai thoại tuy có vẻ rùng rợn nhưng du khách lại thích câu chuyện tình yêu, lãng mạn nơi dòng sông lao xao này hơn.
Trở lại chuyện buôn bán, hướng dẫn viên nhắc mọi người chú ý đến cây bẹo cắm trên mũi ghe, tàu. Nhìn món hàng treo trên cây bẹo để biết ghe, tàu đó bán món gì. Trước đây, từng có chuyện vài du khách nữ “sớn sác” hỏi mua quần áo của chủ ghe đang phơi trên dây!
Cũng vì ghe xuồng đông như xe gắn máy ở Sài Gòn mà nhiều khách ú ớ khi nghe hướng dẫn viên đố: “Cái chỗ đổ xăng ở đây gọi là gì?”. Du khách Sài Gòn lại có dịp cười ha hả khi nghe dặn dò: “Mai mốt có dịp đi xe máy về vùng sông nước này mà hết xăng, nên hỏi người ta cây dầu ở đâu để đổ... xăng”.


Người chăn kiến


nhà văn BÙI NGỌC TẤN 

Người chăn kiến

.

Cái tay B trưởng* ấy hoặc đã chán mọi chuyện đánh đấm, hoặc có máu hài hước. Ông M vừa bị vài cú khai vị tưởng rụng quai hàm thì hắn hét bọn đàn em vây quanh ông đang nổi cơn say đấm đá:
- Thôi.
Hắn bước tới gần ông. Nhìn. Ngắm:
- Trắng.
- ...
- Làm nghề gì?
Ông nuốt một bụm máu, nửa cái răng gẫy vào bụng và biết nên nói thật:
- Giám đốc.
B trưởng reo lên:
- Thảo nào. Trắng như con gái.
Rồi thật bất ngờ:
- Cho làm nữ thần Tự Do.
- ...
- Tượng nữ thần Tự Do ở bờ biển Nữu Ước. Làm giám đốc mà không biết à?
Ông thoát khỏi trận đòn nhập B mà chưa ai lường hết được sự ghê gớm và hậu quả của nó. Thay vào đó ông phải khoả thân leo lên bậc thang cao nhất, giáp cửa song sắt ngăn với sân xê rom **, cái sân thượng chỉ về đêm mới có lính gác. Tay ông giơ lên cao khi gói kẹo, khi quả dưa chuột ố những đồ tiếp tế của anh em tù -- để làm nữ thần Tự Do. Trần truồng trước hàng trăm con mắt, thật nhục nhã, quá sức chịu đựng đối với một người từng làm giám đốc lại đã đứng tuổi như ông. ở trên ấy ông thèm được như ông già chủ nhiệm hợp tác xã dưới kia, chỉ phải bế bọc nội vụ đi quanh, hát ru em bài Bé bé bằng bông.
Ðúng là tay B trưởng này có máu đại hài hước. Trời nóng, hắn ngồi phè phẹt giữa sàn, hét:
- Hitachi!
Gần hai chục người lập tức vây quanh hắn.
- Quạt.
Tất cả quạt. Bằng tay. Nhưng mát, bay cả tóc. Hắn lại hét:
- Panasonic.
Những người trong đội Panasonic sẵn sàng.
- Quạt.
Lại còn thêm:
- Tuốc năng.
Cái vòng người Panasonic vừa quạt vừa chạy quanh hắn giống đèn kéo quân bỗng đồng loạt đổi chiều như cùng một bánh xe truyền lực.
Cô đơn khoả thân trên cao, cái nóng từ máy chàm vào người như nướng, ông M ao ước được ở trong đội quạt, nhưng ông không dám nói với ai. Ngoài những lúc đi cung hoặc học tập chính sách cải tạo, giờ chính quyền còn lại ông ngoan ngoãn đứng làm nữ thần Tự Do. Cho đến một ngày... Hôm ấy đi làm vệ sinh về, tay B trưởng bắt ra 4 con kiến đỏ bé xíu đựng trong cái vỏ bao thuốc lá. Hắn cầm mẩu gạch non khoanh 4 vòng tròn xuống nền xi măng. 12 anh tù được hắn chỉ định chia thành 3 ca chăn 4 con kiến nhỏ. Ông M không ngờ mình lại mê chăn kiến đến như thế. Công việc kì dị ngày càng hấp dẫn ông. Nó làm ông khao khát đến bồn chồn. Cho dù đó là khổ ải. Phải giữ kiến luôn ở trong vòng tròn. Trong ấy có bánh bích qui, có đường, có thịt, kiến ăn nhưng không chịu ngủ, kiến vẫn bò tìm tổ. Phải luôn tay chặn kiến lại và không được làm sứt một cái chân của kiến. Chính những điều ấy khiến ông thèm khát. Nó sẽ giúp ông quên thời gian, quên những thiên thu tại ngoại. Hơn nữa ông quá chán trò cởi truồng đứng trước mặt mọi người.
Thế là một hôm ông gặp B trưởng, chìa ra một con kiến ông vừa bắt được trong khi đi làm vệ sinh và rụt rè, ấp úng xin được chăn... B trưởng cố kìm cơn giận. Hắn miết chết con kiến và quắc mắt, hất hàm về phía sân xê rom.
Ông hiểu. Ông lại khoả thân bước lên. Nhưng ông không được làm thần Tự Do nữa. Ông biến thành con chim. Con chim nhỏ trên cành cây cao. B trưởng đứng dưới, giả cầm súng lom khom, chui lủi, rình ngắm:
- Ðoàng.
Ông phải rơi từ sát mái nhà xuống. B trưởng không bằng lòng với cách rơi giả vờ, rơi có chuẩn bị, rơi chân xuống trước ấy. Phải rơi như thật. Như bị bắn rụng thật. Hiểu chửa. Làm lại.
"Thật quá rùng rợn. Cầu mong đừng gẫy cổ, vỡ mặt, mù mắt, gẫy tay là được. Cố vượt qua. Ðể còn ra".
Ông M đã được ra. Ông được ra sau bốn tháng giam cứu. Ông được ra bởi ông không có tội. Những người gây ra vụ án oan ức của ông đã bị kỉ luật.
Người ta đã khôi phục lại cho ông tất cả. Ông lại làm giám đốc nhưng ở một xí nghiệp tận trong Nam, để ông có thể quên được những gì vừa trải qua. Ông cám ơn cấp trên về điều tế nhị ấy.
Cũng như mọi xí nghiệp, giờ nghỉ trưa ở đây nhiều vẻ... Uống bia. Ðánh cờ tướng. Tiến lên. Làm vài séc bóng bàn. Chuyện gẫu...
Giám đốc mới không tham dự. Ăn trưa xong ông về phòng. Các vị chức sắc cũng muốn kéo ông vào cuộc vui nhưng trả lời tiếng gõ cửa là sự im lặng.
Họ bảo nhau:
- Thôi. Ðể sếp ngủ.
Chẳng một ai biết sau khi gài trái cửa, giám đốc rút ngăn kéo lấy ra một lọ nhỏ, trong đựng 4 con kiến. Ông thả lũ kiến vào một vòng tròn bằng phấn vẽ trên bàn. Ông bẻ bánh cho chúng ăn và lấy những các-vi-dít (Có rất nhiều trong ngăn kéo ố của khách và của ông) chặn chúng lại. Thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do.
.
23.6.1993
Bùi Ngọc Tấn



Festival Livre et Mer (Sách và Biển) là một festival hàng năm ở Pháp nhằm tôn vinh những tác phẩm viết về biển. Giải thưởng  mang tên nhà văn Henri Queffélec, người được xem là một trong những tác giả vĩ đại nhất viết về biển bằng tiếng Pháp trong thế kỷ 20.
Năm nay 2012, vượt qua 5 tác phẩm cùng lọt vào chung khảo “Biển và Chim Bói Cá” của nhà văn BÙI NGỌC TẤN  đã được ban giám khảo trao tặng giải thưởng Henri Queffélec.



Ảnh: Giải thưởng được trao bởi ông François Bourgeon, chủ tịch danh dự Festival và trưởng hội đồng tuyển chọn, cho dịch giả Tây Hà

.
.

Tăng giá điện - cú mất giá của liêm sỉ




Tăng giá điện - cú mất giá của liêm sỉ



namchinbayko

Kết thúc quý II/2012, chỉ số CPI âm lần đầu tiên sau 38 tháng, Thông tư số 17 của Bộ Công Thương cũng lập tức được tung ra. Mọi lo ngại và linh cảm trước đó của dư luận đã trở thành hiện thực: từ ngày 1/7/2012, giá bán điện bình quân tăng 5% so với giá bán điện bình quân gần nhất.
Tình hình đó càng cho thấy dư luận lan truyền cách đây hai tháng về việc Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), đầy can đảm đối mặt với xã hội, khi chủ động dự thảo đến 3 phương án tăng giá điện: tăng dưới 5%; tăng 10%; tăng trong khoảng 5-10%... là hoàn toàn có cơ sở, chứ không như sự phủ nhận của một lãnh đạo EVN đối với dự thảo này.
Vô sỉ đang hoành hành
Nhóm lợi ích điện lực vẫn kiên định chiêu thức đổ lỗ lên đầu người dân đóng thuế. Giá bán điện cũng vì thế sẽ có rất nhiều cơ may để “vươn lên một tầm cao mới”.
Cần nhắc lại, vào đầu tháng 5/2012, sau những cuộc vận động hành lang không mệt mỏi, được hứa hẹn bởi một tín hiệu không kém hứa hẹn là “Chỉ số CPI chắc chắn sẽ dưới 5% trong 6 tháng đầu năm”, EVN đã một lần nữa manh nha ý tưởng tăng giá điện ít nhất 5%.
Rất đáng chú ý, ý tưởng này không kèm theo thái độ vừa lấm lét vừa sợ sệt như lúc bị dư luận giáng cho cú đòn đau vào quý IV/ 2011, mà dường như EVN đã tiếp nhận tín hiệu đèn xanh (!?).
Vẫn là những lý do cũ: giá thành đội cao từ nhiều yếu tố, nên nếu Chính phủ không cứu thì doanh nghiệp không còn chịu đựng nổi!
Nhưng nguồn cơn đầu tư trái ngành gây hậu quả thiệt hại quá nặng nề về kinh tế lại hầu như không được EVN nhắc tới.
Những cuộc vận động hành lang của cơ quan chịu trách nhiệm quản lý về giá điện hình như cũng đã mang lại kết quả khả quan: lần đầu tiên kể từ tháng 8/2011 khi Chính phủ mới được thành lập, Bộ Công Thương đã “thuyết phục” được Bộ Tài chính về phương án sửa dự thảo Luật Giá liên quan đến nội dung quy định về giá bán lẻ điện.
Trước đó, với bản dự thảo Luật Giá được trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội, cơ quan chủ trì dự thảo là Bộ Tài chính đã soạn thảo quy định Thủ tướng là người sẽ phê duyệt giá bán lẻ điện. Nhưng với lý do mặt hàng điện phải theo cơ chế thị trường, Bộ Công Thương lại kiến nghị chỉnh lại dự thảo Luật Giá theo hướng Thủ tướng sẽ chỉ duyệt khung giá bán điện, còn giá bán lẻ điện sẽ do doanh nghiệp quyết định.
Từ trước đó nữa, một chiến dịch PR về “cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đã được vội vã tiến hành. “Thị trường” tất nhiên được vận dụng vào những hoàn cảnh có lợi cho cơ chế kinh doanh không cần tới mùi vị công bằng của chủ nghĩa xã hội. Tính chất của PR chính sách phục vụ cho nhóm lợi ích này đang tiến rất gần tới hoạt động lobby chính trị như nhiều nước tư bản đã làm…
Chút liêm sỉ còn lại
Một chi tiết đáng chú ý là trong những cuộc thương lượng về giá điện và quyền được điều chỉnh giá bán điện, kể từ tháng 11/2011 khi Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ điều trần trước Quốc hội về dự kiến tăng giá điện trên 15% trong năm 2012, người ta đã không còn nhận ra bóng dáng của ông liên quan đến chủ đề này. Thay vào đó là một cấp dưới của ông - ông Nguyễn Tiến Thỏa, Cục trưởng Cục Quản lý giá.
Trong lần trả lời trực tuyến cho độc giả báo chí vào cuối năm ngoái, thái độ của ông Thỏa không mấy rõ ràng. Nói cách khác, nhận thức và chính kiến của các quan chức Bộ Tài chính dường như đã chuyển sang khuynh hướng “nước đôi”, đối nghịch với hy vọng lớn lao về vai trò cá nhân của Bộ trưởng Vương Đình Huệ trong những tiền lệ ông thách thức nhóm lợi ích xăng dầu trong năm 2011.
Nhiều tháng trước đây, tất cả những gì cần phải nói đã được nói, mọi việc cần phải chứng minh đã được người dân và giới chuyên gia phản biện dẫn giải hết sức cụ thể. Nhưng, bản chất không thể thay đổi được! Quy luật này cũng đang ứng nghiệm với trường hợp EVN, khi tại đây chưa có bất cứ một kết quả xử lý thỏa đáng nào về những hậu quả kinh tế quá to lớn do đầu tư trái ngành, quan niệm lợi dụng độc quyền nhà nước để phục vụ một nhóm thiểu số, cung cách điều hành kinh doanh yếu kém và cả về những kế hoạch đổ lỗ lên đầu người dân đóng thuế.
Cuối cùng, khi cơ chế độc quyền bất chấp tính liêm sỉ vẫn đang dẫn dắt xã hội vào cái ma trận chết người của nó, kẻ đóng thuế chỉ còn lại duy nhất một đặc ân được các nhóm lợi ích ban cho - quyền được chọn lựa một trong ba phương án tăng giá điện.
Không còn thời điểm nào thuận lợi hơn là vào 6 tháng đầu năm 2012 - được giới quan chức điều hành quan niệm như đáy của nền kinh tế với lạm phát nhỏ giọt và CPI âm. Đúng như lời thuyết minh vội vã của EVN, việc tăng giá điện lần này sẽ không tác động lớn đến lạm phát.
Hiểu cách khác, chiến dịch tăng giá điện - bằng cách kích thích giá các mặt hàng tiêu dùng và cả lạm phát, có khi còn giúp cho nền kinh tế tránh khỏi nguy cơ thiểu phát!
Một khi giá điện được tự do chuyển về quyền tự quyết của một doanh nghiệp còn nguyên thế độc quyền và đặc lợi, sẽ khó có nhà nước nào tiên đoán được, càng không thể giải quyết được những hậu họa kinh tế và thảm họa xã hội gây ra bởi cảnh tượng kinh doanh vô liêm sỉ.

VIẾT LÊ QUÂN

__________________ về thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn






BLOGS / CO GAI DO LONG
Thứ năm, 14/10/2010




CÁC NGƯỜI ĐẸP LẤY CHỒNG


Hôm qua khai trương khách sạn Minh Khang - 9 tầng nằm trên đường Võ Văn Tần (Q.3), cơ sở kinh doanh mới của diễn viên kịch Tuyết Thu. Buổi ra mắt ồn ào và nhộn nhịp với sự góp mặt chia vui của nhiều đồng nghiệp. Ngó nghiêng ra thấy cô Bảo Châu xinh đẹp chạy đến trên chiếc Lexus sang trọng chồng mới mua tặng. Đây chính là hai người đẹp điển hình của làng giải trí giàu có và sung túc nhờ…lấy chồng! Nếu chồng Bảo Châu mở nhiều đại lý thu mua ve chai, thì chồng Tuyết Thu nghe ra…ngầu hơn...
Công an Sài Gòn có mấy anh dễ thương bị trùng tên nên thường gọi phân biệt cho dễ nhớ: Dũng A, Dũng B và Dũng-đĩ. Dũng A làm báo CA TP.HCM, Dũng B – tức chồng Tuyết Thu, không đẹp trai nhưng nhìn hiền lành và dễ thương, ai có nhu cầu muốn biết mặt đồng chí này thì trưa trưa tới 81 Trần Quốc Thảo Q.3 (khuôn viên Hội Âm nhạc Thành phố) là thấy anh đang… thụt bi-da kakaka...Công an gì vừa rảnh lại vừa giàu, hồi lấy Tuyết Thu còn đang kinh doanh xăng dầu! Còn Dũng-đĩ định cư ở Sở VH-TT TP.HCM. Hồi nghe biệt danh đồng chí này tui hết hồn tưởng do ăn chơi đểu giả chi đó nên bị dính chùm với tên, sau mới biết Dũng-đĩ là chiến sĩ ưu tú xuất thân từ Đội chống mại dâm và bài trừ tệ nạn xã hội ặc ặc…Kiếp sau làm công an mình nhất quyết không zô đội này!

Người đẹp lấy chồng lắm kẻ chép miệng chèm chẹp, người đẹp nổi tiếng ắt phải vạn người tiếc, nhất là kết hôn ở tuổi 23 còn chưa tốt nghiệp ĐH như Hương Giang. Hương Giang hiện vẫn theo đuổi chuyên ngành Báo chí - Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn TP.HCM và thường rất hứng thú khi được hỏi về chuyện trường lớp. Từng làm việc với người đẹp này, không chỉ riêng tui mà nhiều đồng nghiệp đều đánh giá rất cao tính chuyên nghiệp, hẹn hò đúng giờ và rất lễ phép, nhỏ nhẹ của Hương Giang. Không khai thác hình ảnh theo xu hướng gợi cảm mà xây dựng mình với vẻ Á Đông nhẹ nhàng, tươi trẻ – vì thật sự vòng I tự nhiên của Hương Giang hơi hẻo, và có lẽ điều đó khiến những chuyên gia sắc đẹp phương Tây đánh giá ...gợi cảm chăng !

Hương Giang đã có một năm thành công từ khi lọt vào Top 16 Miss World 2009. Và chỉ mới sau vài tháng nhận được danh hiệu Miss Grand Slam Asia 2009, Hương Giang đã gật đầu đồng ý làm vợ một chàng trai nước ngoài. Tin khá sốc với nhiều người: đám cưới sẽ tổ chức sát nút vào 23/10/2010. Hương Giang khá kín tiếng vì không muốn chia sẻ thông tin về nhân vật chính của mình, nhưng bạn bè và người thân đều biết anh chàng diễm phúc đó là ai. Khác với những model đồng nghiệp, Hương Giang thường bị bắt gặp tay trong tay với một người Trung Quốc – nhiều người đồn đại gia có mở sòng bạc ở Ma Cao; nhưng kỳ thật anh là một chuyên viên đang làm việc tại Hãng hàng không Thẩm Quyến – có văn phòng đại diện đặt tại TP.HCM. Hương Giang luôn tự hào và hay nói về anh bạn mình như một người trẻ năng động, cầu tiến và có trình độ thường khiến cô có cảm an toàn, bình yên khi ở bên cạnh. Nhất là luôn quan tâm và chia sẻ, cũng như thông cảm với nghề người mẫu.
Người đàn ông của Hương Giang có nét hiền lành, giản dị và tri thức, bề ngoài hao hao nhân dáng Luật sư Lê Công Định, tuy kém đẹp trai hơn he he he... Lên xe hoa ở tuổi 23 đối với một người đang có nhiều cơ hội thăng tiến như Hương Giang có phải là quá sớm? Câu hỏi chỉ có chính người đẹp mới trả lời được, nhưng tình yêu thường không cần bất cứ lý do nào...he he he...Đôi khi tình yêu vẫn thế yêu nhau chỉ vì yêu nhau...Hương Giang hơi khác Mai Phương Thúy, cô làm từ thiện kín tiếng và hiện là một nhân tố tích cực trong chương trình “Ước mơ của Thúy” dành cho bệnh nhi Ung bướu – do báo Tuổi trẻ sáng lập.

“Một ngày của tôi dành hết cho múa. 9h30 sáng tôi tập cơ bản tại Đoàn Bông sen đến 12 giờ. Chiều 15h tự tập những tiết mục của mình. Tối 19h30 đến 22h tôi tập với các em trong đội Những ngôi sao nhỏ. Đêm trở về lại trò chuyện với bố mẹ về múa. Thế là hết một ngày. Lâu lâu tôi đi diễn hoặc quay quảng cáo. Quay quảng cáo thì vẫn có những đoạn múa. Thế là múa chiếm hết thời gian rồi...Đối với tôi tình yêu là điều đặc biệt thiêng liêng. Nó cũng có thể là chất xúc tác cho nghệ sĩ, làm cho người nghệ sĩ lãng mạn hơn. Nhưng đôi khi tình yêu làm phiền họ. Đối với diễn viên múa, nếu lập gia đình sớm thì coi như là bỏ nghề…”. Đó là tâm sự của Linh Nga cách đây 2 năm, còn bây giờ người ta hay thấy Linh Nga xuất hiện ở những chốn ăn chơi và úp mở trên báo về chuyện sắp kết hôn với con trai một gia đình có vai vế ngoài Hà Nội, quen nhau gần một năm nay. Mới đây Linh Nga tâm sự tha thiết thế này: “Anh ấy sống ở Hà Nội, thời gian gặp nhau rất ít, chỉ chiếm 2-3%, còn lại tôi dành cho nghệ thuật. Tôi thấy trong cuộc sống bây giờ, khó nhất là làm sao tìm được người đàn ông biết hướng tới cuộc sống gia đình. Tôi yêu nghệ thuật và buồn lắm nếu phải xa nó, nên người chồng cũng sẽ phải hiểu được và chấp nhận điều ấy. Có thể tôi mong muốn 10, nhưng người ta chỉ đáp ứng được 5-6 phần, thậm chí là 3-4 phần thôi. Nhưng hy vọng với thời gian, người ta sẽ thay đổi…”

Yêu mà còn mong muốn làm cách mạng để thay đổi lối sống và cả cuộc đời nửa kia của mình. Anh chàng Hà Nội ghê gớm nào đã khiến một tài năng và nhan sắc của Nghệ thuật Múa thuộc hàng đệ nhất Việt Nam liêu xiêu và muốn lấy làm chồng đây!? Mặc dù không nổi lềnh bềnh trên báo như Cường Đô-la, nhưng tiếng tăm của anh - thì giới giang hồ từ chính phái đến tà giáo, đặc biệt là dân chơi và các nghệ sĩ trong showbiz đều tỏ tường và ...kính nể hơn vạn phần cậu ấm phố Núi. Đây chính là người chạy chiếc Camry 3.0 mang biển số 9999 mà trong vụ án Bùi Tiến Dũng PMU.18 các báo từng đê cập: Nguyễn Khánh Trọng, con trai Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn – Thứ trưởng thường trực Bộ Công An. Danh sách người đẹp đi qua đời anh yêu của Linh Nga thì vô số, điểm danh sơ sơ có HHVN Nguyễn Thị Huyền, Minh Thư “gái nhảy”, ca sĩ Thy Dung – riêng người đẹp cao số này đã có con gái gần 3 tuổi với anh nhưng không được cưới….và v.v..vv…Liệu hy vọng làm thay đổi người Hà Nội lẫy lừng này của Linh Nga có được toại nguyện!? Để cho khách quan, post lại một đoạn viết về gia đình vai vế mà Linh Nga sắp làm dâu:

[Xem đoạn tô vàng  Phụ lục dưới đây]

Nguyễn Khánh Trọng khá trẻ (sinh vào khoảng 78 – 80) có một người anh tự tử cách đây vài năm và đặc biệt, giang hồ thường đồn thổi về Phạm Gia Liên - phu nhân Thượng tướng, mà quyền lực hậu trường như một hoàng hậu không ngai. Bà rất thích viết nhạc, làm thơ và từng sáng tác ra bài…. “Cục ca” – tức bài ca cho các Cục nghiệp vụ; ngoài ra còn viết sách ca tụng tướng phu quân như vị thánh và biên soạn vài vở kịch đã được dàn dựng và diễn trong kỷ niệm 60 năm thành lập ngành Công an nhân dân. Cái Bang và Ma giáo trên giang hồ thường ví bà như một Giang Thanh của Trung Quốc. Gần đây nghe đâu Linh Nga trở thành khách ruột của một shop hoa tươi gần chợ Bến Thành, cô thường hay đặt hoa gửi ra Hà Nội cho mẹ chồng tương lai. Ngược lại, bà phu nhân Thượng tướng khá hài lòng về cô con dâu nổi tiếng, ngoan hiền và gia giáo nên đã hào hứng đi giới thiệu khắp nơi. Còn với NSUT Đặng Hùng – Vương Linh có lẽ đây là mối lương duyên môn đăng hộ đối, dẹp bỏ dư luận lùm xùm về Hà Dũng - Linh Nga…

Nếu Linh Nga ra Hà Nội thì ngược lại có gái Bắc vào Nam lấy chồng: Sau gần 10 năm ca hát và nhiều năm ngược xuôi ra Bắc vào Nam, 2009 Lệ Quyên chính thức trụ lại ở Sài Gòn để phát triển sự nghiệp. Đi ngang qua Không Tên rất hay nhìn thấy băng-rôn quảng cáo Lệ Quyên và những show diễn ở đây, tuy nhiên dân trong giới gần như ai cũng biết người đẹp đang cặp kè với ông chủ phòng trà này…

Không thể phủ nhận một điều, ngoài những khả năng của một giọng ca được mệnh danh “Nữ hoàng nhạc thị trường”, thì hai năm nay Lệ Quyên nổi lên hẳn. Giang hồ cho rằng nhờ mối quan hệ đó mà Lệ Quyên có chỗ đứng ổn định hơn trong thị trường âm nhạc phía Nam, có nhiều show diễn hơn và xuất hiện trong nhiều chương trình lớn, uy tín hơn…và cuộc sống của một cô gái đơn thân cũng vì thế tốt hơn - đơn giản về mặt vật chất như ở trong căn hộ tiện nghi tại The Manor và gần đây là ngôi biệt thự ở quận 2. Hay, đi lại bằng ô tô sang trọng, xài túi Hermes…và phát hành liên tục nhiều album.

Lệ Quyên là người chịu khó chuyển dịch, chìu chuộng thị hiếu, luôn làm mới mình, ăn mặc hợp thời trang…lại là cô gái biết ưu điểm từ đó tạo ra những hấp lực xung quanh khiến mình luôn nồng nàn, thiện cảm…đó là chìa khóa thành công của bất kỳ một ca sĩ nhập cư nào khi muốn hội nhập vào đời sống showbiz ồn ào, cả thèm chóng chán kiểu thị trường Sài Gòn. Gần 10 năm nay, có thể thấy gái Hà Nội này đi khá chậm, nhưng mọi thứ đều có những tính toán kỹ lưỡng và khôn ngoan. Ít ai biết về anh Bi của Lệ Quyên, vì Không Tên nhiều năm nay do nhạc sĩ Lê Quang ra mặt làm quản lý và điều hành - Bi thường gọi Lê Quang là Cậu hehhehe…Một chú bé chừng 6-7 tuổi là con vợ trước Bi hay đi theo bố và tỏ ra khá thân thiện với Lệ Quyên. Tin ồn ào cả tháng nay là Lệ Quyên sẽ cưới vào tháng 12 này và tin giật gân hơn nữa là đang …ốm nghén. 30 tuổi, Lệ Quyên được đánh giá là một người đẹp khôn ngoan!


PHỤ LỤC
Đoạn tô vàng là đoạn đăng trong blog của Cô gái Đồ Long
Thư của ông Lê Thành Nhất (A17, Tổng cục An ninh, Bộ Công an)
Kính gửi:
Đ/c Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư
Ban chấp hành Trung ương Đảng

Vừa qua, tôi có được đọc lá đơn của đ/c Võ Quế nêu lên một số sai phạm của ông Vũ Hải Triều, thiếu tướng, Phó tổng cục trưởng phụ trách an ninh kinh tế và ông Nguyễn Đức Hiệt, Cục trưởng Cục bảo vệ an ninh kinh tế (A17). Là một cán bộ với 30 năm thâm niên theo dõi chuyên đề bảo vệ an ninh kinh tế, tôi biết rất rõ, những điều đ/c Võ Quế nêu ra là hoàn toàn sự thật, nhưng rất nhỏ, còn rất nhiều sai phạm tày đình khác của hai ông này chưa được đưa ra (tôi không có điều kiện kể hết trong lá đơn này được). Sở dĩ, các ông Vũ Hải Triều, Nguyễn Đức Hiệt làm được điều đó, mà chưa một lần nào bị xem xét kỷ luật là do có sự che chắn, bao che của một người đầy quyền lực, đó là ông Nguyễn Khánh Toàn, thượng tướng, Thứ trưởng thường trực Bộ Công an.
Là một người tài ít, nhưng mưu mô thì nhiều, lại được hưởng ánh hào quang của gia đình, nên đường công danh của ông Nguyễn Khánh Toàn nên khá nhanh. Ngay khi có quyền lực, nhất là khi trở thành lãnh đạo Tổng cục an ninh, lãnh đạo Bộ công an, ông Nguyễn Khánh Toàn đã tìm mọi cách để đưa những người thân tín vào nắm giữ chức vụ chủ chốt các đơn vị quan trọng, công an các tỉnh, thành lớn, đặc biệt là các đơn vị phụ trách chống tội phạm kinh tế. Ông ta muốn thông qua đó để thâu tóm quyền lực trong tay mình; sử dụng vai trò của cơ quan bảo vệ an ninh kinh tế làm vũ khí để rung doạ các doanh nghiệp nhằm trục lợi cá nhân. Điển hình là những sai phạm của Tổng công ty Dầu khí, được cán bộ chúng tôi phát hiện ra từ lâu với đầy đủ chứng cứ, nhưng khi báo cáo lên các ông Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều thì bị các ông này gạt đi, không cho điều tra tiếp. Tìm hiểu những người cán bộ trực tiếp điều tra mới biết, lãnh đạo Tổng công ty Dầu khí là những người thân thiết với ông Nguyễn Khánh Toàn, họ đã “chạy” ông Toàn số tiền lên đến hàng trăm ngàn đô la. Mãi đến khi, những tiêu cực ở Tổng công ty Dầu khí đã lên mức trầm trọng, thất thoát số tiền rất lớn, nội bộ mâu thuẫn nghiệm trọng, không thể nào “bịt” được, ông Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều mới cho điều tra, nhưng lại yêu cầu không được đụng chạm đến những người thân tín của các ông này.
Rồi vụ Ngân hàng Quốc tế thông đồng với Kho bạc Hà Nội chuyển bất hợp pháp số tiền hàng nghìn tỷ đồng, thu lợi bất chính nhiều tỷ đồng, cũng được cán bộ điều tra làm rõ với đầy đủ chứng cứ về sai phạm của các vị lãnh đạo ngành nói trên, báo chí, công luận cũng đã phanh phui, nhưng khi báo cáo lên cấp trên, các ông Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều đã yêu cầu dừng việc điều tra, mà không đưa ra bất cứ lý do nào. Chỉ khi chúng tôi tìm hiểu mới được biết, lãnh đạo Ngân hàng Quốc tế, Kho bạc Nhà nước đã chạy đến nhà ông Nguyễn Khánh Toàn ở số 7 Nguyễn Đình Chiểu mang theo những phong bì dày cộm. Và còn rất nhiều vụ khác nữa, không thể kể hết được.
Bằng quyền lực của mình, ông Nguyễn Khánh Toàn còn phù phép cho con trai là Nguyễn Khánh Trọng, đối tượng nghiện hút trở thành cán bộ của tổng cục tình báo. Ngay từ khi học cấp 3, Nguyễn Khánh Trọng đã thường xuyên bỏ học, tối, ngày lắc ở vũ trường, rồi rượu mạnh và gái. Tất nhiên, Nguyễn Khánh Trọng nghiện ma tuý rất sớm (việc này có thể xét nghiệm máu của Nguyễn Khánh Trọng là biết ngay), nhưng đổi lại, không một đối tượng ăn chơi theo kiểu đốt tiền nào ở vũ trường Newcentury, Hà Nội lại không biết Nguyễn Khánh Trọng. Trong ví Nguyễn Khánh Trọng không bao giờ có dưới 10.000 USD. Chính Nguyễn Khánh Trọng là bồ và cũng là người chu cấp toàn bộ chi phí ăn, ở, học cho hoa hậu Nguyễn Thị Huyền ở nước Anh. Năm 2005, hoa hậu Nguyễn Thị Huyền đã bí mật (gia đình Huyền không biết) về Hà Nội ở với Nguyễn Khánh Trọng tại khách sạn Nicko mấy ngày liền, nhiều phóng viên báo chí biết tin định đến chụp ảnh, nhưng khi biết người đang ở với Nguyễn Thị Huyền là con trai của ông Nguyễn Khánh Toàn nên đều phải ra về. Với đồng lương cấp uý của Nguyễn Khánh Trọng và thượng tướng của ông Nguyễn Khánh Toàn thì phải tiết kiệm đến vài trăm năm sau cũng chẳng đủ để Trọng ăn chơi như trên và càng không thể nào có thể chu cấp hàng tháng lên tới vài ngàn đô la cho hoa hậu Nguyễn Thị Huyền du học ở nước Anh. Vậy tiền đó lấy từ đâu?
Ngoài ra, tôi còn được biết, ngay khi đ/c Lê Hồng Anh về làm Bộ trưởng, ông Nguyễn Khánh Toàn đã gặp riêng chỉ đạo tất cả những người thân tín thực hiện chiến dịch bất tuân lệnh, phong toả thông tin, không để đ/c Lê Hồng Anh hoàn thành nhiệm vụ. Tuy nhiên, mưu đồ đó của ông Nguyễn Khánh Toàn không thành, bởi tuyệt đại đa số cán bộ cao cấp, cán bộ chiến sỹ trong Bộ Công an đều là người tốt. Mặc dù vậy, cho đến nay, ông Nguyễn Khánh Toàn vẫn tìm mọi cách tiếm quyền, luôn lấn sân, can dự vào công việc không phải của ông ta, đặc biệt là các vụ việc, vụ án kinh tế, rất hay thể hiện là người có quyền lực số 1 ở Bộ Công an nhằm răn đe tất cả ai không tuân lệnh ông ta.
Thưa đ/c Tổng bí thư! Tôi và những người đồng đội của tôi luôn tuyệt đối trung thành với Đảng, chế độ. Mặc dù cuộc sống của chúng tôi còn rất khó khăn, nhiều đồng chí ngày làm sỹ quan an ninh, tối phải làm các công việc lao động chân tay, nặng nhọc khác… để phụ thêm thu nhập, nhưng không một ai bị sa ngã trước cám dỗ của đồng tiền. Thế mà ông Nguyễn Khánh Toàn, người đang được giao nắm giữ chức vụ cao cấp lại thoái hoá về phẩm chất chính trị, sa đọa về đạo đức, thản nhiên sống trên mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội, của cán bộ, chiến sỹ, những người đang ngày đêm lặn, lội ở vùng sâu, vùng xa để bảo vệ an ninh cho đất nước.
Vì vậy, trong không khí kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống của lực lượng an ninh anh hùng, tôi khẩn thiết đề nghị đồng chí Tổng bí thư và các đồng chí trong Bộ Chính trị khẩn trương làm rõ những sai phạm, kiên quyết xử lý nghiêm minh ông Nguyễn Khánh Toàn, không để ông ta đứng ở trong lực lượng công an nhân dân nói chung và lực lượng an ninh nói riêng.
Lê Thành Nhất
A17, Tổng cục An ninh, Bộ Công an
Nơi nhận
- Đ/c Nguyễn Văn Chi, chủ nhiệm UBKTTW;
- Đ/c Hồ Đức Việt, Trưởng ban TCTW;
- Đ/c Trương Vĩnh Trọng, Trưởng ban Nội chính TW;
- Đ/c Lê Hồng Anh; Bộ trưởng Bộ Công an
- Đ/c Nguyễn Văn An; Chủ tịch Quốc hội