Lượt xem trang

Thơ NGUYỄN MINH KHIÊM





Thơ

NGUYỄN MINH KHIÊM

**********************

NÚI ĐỐN


Trần Khát Chân ơi, nghe nói ông bị Hồ Quý Ly chặt đầu ở đây
Chặt đầu ngay trước cửa nhà mình
Bị chặt đầu rồi mà ông vẫn xách cái đầu mình chạy đi hỏi thiên hạ xem từ xưa đến nay có ai bị chặt đầu rồi vẫn sống 
Cho đến khi cả thiên hạ bảo rằng chưa từng có chuyện đó xảy ra
Ông mới chịu ngã xuống.

Nghe nói sau cái chết của ông
Hồ Quý Ly còn giết ba trăm bảy mươi người phò tá nhà Trần
Vẫn với một tội danh có âm mưu làm phản
Người chết như cây bị chặt, như chuối bị đốn xếp lượt lên nhau
Vì thế núi thành tên Núi Đốn ?

Đất nước hàng triệu người nhưng tiếng hô vạn tuế chỉ có một
Lưỡi gươm quyền lực không có khái niệm chén tạc chén thù
Không ký ức, không huyết thống
Nhân nghĩa là thứ phù phiếm dưới câu châm ngôn “Bất độc bất anh hùng”

Núi Đốn đỏ như màu máu
Từ đó ta đọc được một thứ triết lý rùng rợn
Từ đó ta thấy bao nhiêu người xách đầu mình chạy đi hỏi thiên hạ xem từ xưa đến nay có ai chặt đầu rồi vẫn sống
Từ đó ta thấy có bao nhiêu địa danh trở thành núi Đốn!



20.6.2011

'''''''''''''''''''''''''''



HÒN ĐÁ TRIỀU TRẦN


Không một bức tượng mang tên Thái Sư
Không một con đường mang tên Thái Sư
Không một con phố mang tên Thái Sư
Không một đền thờ mang tên Thái Sư!?

Người ta gọi
Kẻ loạn luân Trần Thủ Độ!
Kẻ hèn hạ đoạt ngôi Trần Thủ Độ!
Kẻ hủ bại thuần phong mỹ tục Trần Thủ Độ!
Và Ông bị ném ra ngoài trang sử vĩ đại triều Trần như ném một hòn đá.

Và ai cũng biết
Mọi áng hùng văn hay nhất Triều Trần
Mọi bức tượng vĩ đại nhất Triều Trần
Mọi ngôi đền linh thiêng nhất Triều Trần
Đều đặt trên hòn đá ấy
Một hòn đá Triều Trần.



12.10.2012
'''''''''''''''''''''''''''''''



NGỌC HÂN


Mười sáu tuổi dám ngăn cả triều đình lập ngôi vua
cho một kẻ chưa đủ tầm kế vị
Mười sáu tuổi lòng đầy ắp thi ca thông kinh bác sử
Mưởi sáu tuổi về làm Hoàng hậu của Hoàng đế Quang Trung
Mười sáu tuổi làm sứ giả hợp lưu văn hoá hoà bình
ru êm đao kiếm
Mười sáu tuổi thay mặt Quang Trung mời các sĩ phu
Bắc Hà về lo đại sự Quốc gia

Bây giờ nhớ nàng, người ta chỉ còn nhớ Ai tư vãn
Tiếng khóc chồng của người con gái Thăng Long lịch lãm, kiều diễm hơn hai trăm năm còn thổn thức lòng người
Máu và nước mắt đọng trên từng con chữ
Mơ hồ một sắc hoa đào Nhật Tân về nở Phương Nam
Như khói như sương một cành liễu Tây Hồ quấn theo vó ngựa
Không biết mình được hậu thế liệt vào kỳ nữ
Không biết có những con đường mang tên Ngọc Hân
Không biết có bao nhiêu mối tình mang tên Ngọc Hân
trong vận nước bi hài
Bao nhiêu nét hoa văn được chạm khắc quanh bi kịch
một trái tim của người con gái

Ngọc Hân ơi, nàng là cửa ô thứ sáu mở vào Hà Nội
Kinh thành Thăng Long nghe tiếng lá thầm rơi
Cầm trên tay bông hoa hái về từ hoàng hôn lịch sử
Chân trời nhuộm đỏ màu câu lý hoài nam…



7. 10. 2010
''''''''''''''''''''''''''''''''




.................../.