Lượt xem trang

TẶNG MỘT VẦNG TRĂNG SÁNG



TẶNG MỘT VẦNG TRĂNG SÁNG  

Truyện ngắn của Lâm Thanh Huyền 






Có một thiền sư tu trong một ngôi nhà tranh trên núi. Một hôm, nhân một buổi tối đi dạo trong rừng, dưới ánh trăng vằng vặc, đột nhiên ngài ngộ ra trí tuệ của mình. Ngài vui mừng trở về nơi ở, nhìn thấy nhà tranh của mình bị kẻ cắp lục lọi. Kẻ cắp tìm không thấy của cải gì, sắp sửa bỏ đi thì gặp thiền sư ở cổng. 
Thì ra, vì sợ kẻ trộm giật mình, thiền sư từ nãy đến giờ cứ đứng đợi ngoài cổng. 
Ngài biết chắc chắn kẻ trộm không tìm được bất cứ đồ đạc gì đáng giá, liền cởi chiếc áo ngoài của mình cầm trong tay từ trước. Kẻ cắp gặp thiền sư, đang kinh ngạc bối rối, thì thiền sư bảo: 
- Từ rừng núi xa xôi cậu đến thăm tôi, dù thế nào đi nữa cũng không thể để cậu ra về tay không. Đêm lạnh, cậu hãy mang theo chiếc áo này! 
Vừa nói, ngài vừa khoác chiếc áo lên người kẻ cắp. Kẻ cắp lúng túng không biết làm thế nào, cúi đầu chuồn thẳng. 
Nhìn theo bóng kẻ cắp đi dưới ánh trăng vằng vặc, rồi mất hút trong rừng núi. Thiền sư không khỏi thương cảm, khẳng khái thốt lên: 
- Hỡi con người đáng thương kia, ta chỉ mong được tặng cậu một vầng trăng sáng. 
Sau khi tiễn đưa kẻ cắp bằng mắt, thiền sư đi vào ngôi nhà tranh, để mình trần ngồi thiền. Ngài nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ rọi vào khoảng không trong nhà. 
Hôm sau, dưới sự vuốt ve dịu dàng của ánh trăng, từ trong chốn thiền sâu thẳm, ngài mở mắt ra, nhìn thấy chiếc áo ngài khoác lên người kẻ cắp đã được gấp gọn gàng, tử tế, đặt ở cửa. Vô cùng vui sướng, thiền sư lẩm bẩm: 
- Cuối cùng, ta cũng đã tặng được cậu ấy một vầng trăng sáng.


..../.